“ loại hồn thuật này,e rằng không phù hợp lắm’
Tôi có chút lung túng nhìn Tạ chính đức, nói với ông ta : “ cho dù như thế nào,con cũng là một danh môn chính phái,nếu như thực sự tu luyện loại hồn thuật này,chỉ e rằng làm cho người khác bất ngờ”
Tạ chính đức có chút giận dữ lắc đầu : “ đúng thật là một suy nghĩ hủ bại lạc hậu”
“ chisnh đạo tà đaho,chẳng qua chỉ là từ ngữ mà thôi,người thiện hay ác đều ở trong tâm,chứ không phải ở trong ý nghĩ chủ quan của người khác,huống hồ những linh hồn bị nhốt trong đây,chẳng phải đều là kẻ ácsao,con hấp thụ am khí của chúng theo một phương diện khác thì chính là trừng phạt tội chúng tạo nghiệt,chuyện có lợi cho mình và mọi người như vậy sao không thể làm chứ?”
Tạ chính đức nói rất nhiều đạo í,nhưng nghe vào lại thấy kì kì: “ nhưng sư phụ cũng ở trong quỷ mộ mà,người thì sao?”
Tạ chính đức nghe vậy sắc mặt trở nên khó coi : “ đừng có tò mò nữa,ta hỏi con một câu,con rốt cuộc có muốn học hay không?”
“ học!”
Tôi do dự một lát,sau đó kiên định gật đầu
Giống như tạ chính đức nói,chính đạo tà đạo chẳng qua chỉ là ý kiến chủ quan của người khác mà thoi,bây giờ,thân là chính thống đạo gia như tôi,lại bị người của quỷ mộ môn coi là ma quỷ đã làm hại núi mộ kia,bị nhốt trong đây không thấy ánh mặt trời,đồng thơi còn trừng phạt tôi,tôi bây giờ,đã là con đường cùng rồi,làm gì còn tâm trạng quan tâm chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-quan-minh-the/2986021/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.