Edit: Thỏ
Tôi lặng lẽ trốn trong quan tài cả buổi. Xác định bên ngoài không có một bóng người mới dám thở hắt ra. Nghe màn hí kịch vừa rồi, tôi cũng không ngủ được. Tôi cố công bật nắp áo quan, lộ ra một cái khe để tôi trườn ra khỏi đó.
“Trần Lập Châu, Trần Lập Châu~” Tôi nhỏ giọng gọi hai lần, gian phòng trống huơ không một hơi người.
Tôi bĩu môi nhìn xung quanh.
Theo như quản gia kia thì nơi này dường như là phòng ở của Trần Lập Châu. Nói thật, điều này khiến tôi ngạc nhiên một tẹo.
Trần Lập Châu trước kia rốt cuộc sống như thế nào?
Tôi tiện tay cầm một trái lê bày ở bàn thờ đối diện quan tài xuống gặm, đồng thời cũng di chuyển xung quanh. Quan tài đặt ở giữa phòng, không gian sạch bong không hạt bụi, phỏng chừng bởi vì quan tài quá lớn nên bên trong cũng chẳng bày biện thêm gì, nhìn qua trống hoác.
Bỗng nhiên một trận gió âm thổi tới làm người tôi run lên, quay đầu xem thì thấy cửa sổ cách đó không xa hé mở. Tôi vội vàng đi tới, ló đầu ra xem, không phát hiện người nào bèn tiện tay đóng lại.
Đảo hai vòng quanh đây, tiếp theo quay lưng đi tới cửa bên trái sương phòng. Chỉ thấy cửa phòng đóng chặt, thế nhưng tôi nhẹ nhàng đẩy một cái, nó liền cọt kẹt mở ra. Tôi thấp thỏm ngó vô trong, thì ra là thư phòng.
Nó không giống ngoài kia, thư phòng này dường như đã không ai quét dọn từ lâu, trên đất phủ dày một lớp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-phu/2284960/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.