Edit: Thỏ
Cổ họng tôi khô khốc, nửa ngày mới phun ra một câu: “Mình đi cứu cổ.”
“Không được.” Tiểu Hà khẽ lắc đầu. “Em không thể đi.”
“Tại sao?”
“Chỉ có đại thiếu gia mới có thể cứu tiểu thư.”
Tôi không hiểu lắm.
“Đừng dài dòng, em hãy tìm đại thiếu gia đi.”
“Chị thì sao?”
“Chị chờ em nơi này.”
“Vì sao không đi cùng em?”
“Chị đi, sẽ chết.” Tiểu Hà lắc đầu một cái, nắm tay tôi, cầu khẩn: “Tiểu Duẫn, nhớ kỹ rằng ngoại trừ đại thiếu gia, ai cũng không thể nói là chị nhờ em đi.”
Tuy rằng tôi không hiểu đầu đuôi nhưng thời gian không cho phép nên chỉ đành biết gật đầu.
“Mau lên!” Tiểu Hà đẩy tôi một cái, tôi trượt ra khỏi phòng, vừa quay đầu lại đã thấy cô nhìn tôi bằng ánh mắt đau thương. Cánh cửa kia bỗng nhiên đóng lại, ngăn cách tôi và cô ấy. Tôi cắm đầu chạy thục mạng về phía trước, thâm tâm chỉ gọi một cái tên, nó không ngừng cào vào lòng tôi, không ngừng xoay chuyển trong vòm họng.
“Trần Lập Châu.”
“Trần Lập Châu.”
“Trần Lập Châu!”
Xa xa xuất hiện một cái bóng người quen thuộc, tôi chấn động trong lòng, liều mạng lao tới, nhưng dường như đôi chân muốn bay lên. Mắt thấy sắp đến gần y, đôi chân bỗng nhiên mất thăng bằng. Tôi ngã nhào xuống đất, cằm và miệng đều có cảm giác nhói đau, tâm trí cũng hơi choáng váng. Người kia đỡ lấy tôi: “Tiểu Duẫn.”
Tôi ú ớ nói: “Nhanh, nhanh, đi cứu tam tiểu thư, trong vườn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-phu/2284947/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.