Edit: Thỏ
Tựa lưng vào cửa, tôi chỉ thấy cổ họng khô ran, cả người đổ mồ hôi, tay cũng bắt đầu hơi run lập cập. Tôi niệm thầm ‘A di đà phật’ trong lòng, bỗng nhiên một luồng gió âm thổi vào mặt, gian phòng đen tối dường như có thêm một thứ gì.
Không gian vẫn hoàn toàn yên tĩnh, cẩn thận lắng nghe, thậm chí bên ngoài tiếng ve sầu trên cây cũng im bặt, giống như đã đến một thế giới khác, yên tĩnh khiến người ta sởn tóc gáy.
Tôi cảm thấy chân mình hơi nhũn ra, cổ họng cũng không kìm được mà run rẩy: “Trần đại thiếu?”
Tôi chờ nửa ngày không thấy ai đáp lại, lúc này, một bàn tay lạnh lẽo đột ngột sờ lên má phải của tôi khiến tôi giật thót mình.
Sư phụ! Chu mi nga!
Tôi sợ hãi trợn to hai mắt, suýt chút thì tiểu ra quần.
Bàn tay lạnh băng kia chậm rãi mơn trớn trên má phải rồi dời xuống cổ tôi, nó đặt ngay yết hầu, giá buốt như mùa tuyết rét đậm. Thậm chí tôi còn có thể cảm giác được móng tay sắc bén của y để lại trên cổ tôi cảm giác đau nhói nhẹ nhàng.
Tôi há miệng run rẩy, nhắm mắt đợi nửa ngày, không thấy y có hành động kế tiếp. Lặng lẽ nuốt ngụm nước bọt, yết hầu trong tay y trượt lên xuống một chút.
Ngón tay kia nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt tôi, điểm điểm chóp mũi tôi.
“Khúc Tiểu Duẫn.”
Một thanh âm trầm thấp, sạch sẽ vang lên bên tai.
Tôi run rẩy giơ tay phải lên: “Có.”
Thanh âm kia cười nhẹ hai tiếng.
“Em sợ ta?”
Tôi còn đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-phu/119055/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.