Nhịp sống vùng sông nước luôn là kiểu an nhàn, là địa phương chẳng có việc gì to tát khiến người ta phải hao tâm tổn sức.
An Thường về đến nhà đã hơn một giờ sáng, đơn giản tắm rửa một cái, cô cũng không cảm thấy quá buồn ngủ. An Thường ngồi ở trước bàn sách, đem laptop mở lên, đăng nhập vào lại trang web tư vấn tâm lý kia.
Chậc, quả nhiên là kính nghiệp, giờ này mà họ vẫn online.
An Thường lại đau lòng tốn thêm 60 tệ, cô nhập nội dung vào khung chat: 【xin chào, tôi lại tới đây. 】
Chuyên gia tư vấn Chương Thanh: 【 Nam Tiên ảo giác lại xuất hiện nữa à? 】
Xem ra trang web này đều lưu lại hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. An Thường không cần phải giải thích tình trạng của mình thêm lần nữa, điều này khiến cô thả lỏng hơn chút.
【 đúng vậy. 】
【 lần này là ở đâu? 】
【 ở trong phòng làm việc của tôi. 】
【 cùng cô khoảng cách càng ngày càng gần phải không? Lần này các cô có giao lưu không?】
【 À, cô ấy có nói chuyện với tôi. 】
【 nói cái gì? 】
【 hỏi tôi có hay không nhận ra cô ấy, tôi lại nói cho cô ấy nghe về hai giấc mộng xuân kia. Cô ấy giống như...cảm thấy thật hứng thú. 】
【 vậy cô có cảm giác gì? 】
【 tôi muốn hôn cô ấy. 】
An Thường nghĩ tới gương mặt kia hiện ra trước mặt mình, nghĩ tới đôi môi mỏng tỏa ra mùi hương mời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-nghien/2903005/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.