An Thường sau khi ói xong liền nâng người lên, xa xa liếc nhìn Nam Tiêu Tuyết một cái.
Nữ nhân khoanh tay đứng ở đó, màu xanh sườn xám giống như nhánh trúc trong mưa, phong cảnh tễ nguyệt*, khác hẳn với sự chật vật hiện tại của cô.
An Thường:...
Cô mong đợi nếu như Nam Tiêu Tuyết chính là do ảo giác tạo ra, sau khi nôn xong đại não cô sẽ thanh tỉnh một chút, vừa quay đầu lại liền phát hiện Nam Tiêu Tuyết đã biến mất.
Nhưng Nam Tiêu Tuyết vẫn còn ở đó, mang theo vẻ mặt hoang mang.
Kia... Nam Tiêu Tuyết là thật? Hơi thở ấm áp kia, xúc cảm mềm mại ấy, giống như đều đang nhắc nhở cô rằng mọi thứ diễn ra đều là sự thật.
An Thường cũng không kiềm chế được nữa, quay người lại, bỏ chạy.
******
Cô chạy nhanh về nhà, đóng cửa lại, may mà hôm nay không có đụng phải Văn Tú Anh nữ sĩ đi tiểu đêm, nếu không lại muốn hỏi cô có hay không lại bị nữ yêu tinh truy đuổi.
An Thường quả thực muốn khóc: Là thật sự có nữ yêu tinh a.
Trong những bộ liêu trai tiểu thuyết mà cô thường hay xem, yêu tinh trước khi hút hết linh hồn của những chàng thư sinh, đều là trước tiên ôm hôn.
Hiện tại cô có chút tin tưởng vừa rồi không phải là ảo giác của mình nữa, nhưng trong lòng có một cái mãnh liệt hơn ý nghĩ: Chân chính Nam Tiêu Tuyết sẽ để cho cô hôn lên?
Đánh răng tắm rửa xong, An Thường ngồi vào phía trước bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-nghien/2902997/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.