Vô luận có phải là danh gia chi tác hay không, văn vật chính là văn vật, xuyên qua thời gian mà tới, tự nhiên có giá trị của nó.
An Thường vì nghĩ không ra vấn đề nằm ở chỗ nào, cô không còn dám hạ bút tu bổ cái bình ngọc xuân này, sợ càng tô lại càng sai, đem nó phá hủy mất.
Thực tế có ngồi trơ ra cũng khiến cả người mệt mỏi, An Thường đi đến phòng làm việc nằm phía ngoài của Tiểu Uyển.
Tiểu Uyển hiện đang tu bổ một quyển cổ thư, ánh sáng đại khái bị An Thường che mất, Tiểu Uyển mẫn cảm ngẩng đầu, vừa nhìn thấy cô, cười nói một tiếng: "Chị An Thường."
An Thường dịch sang một bên, để cửa mở rộng.
"Có chuyện gì sao?"
"À, chị muốn mượn quyển sách nhìn xem."
Trong viện bảo tàng không có nhiều nổi danh tranh chữ cổ tịch, rất nhiều cuốn đều có thể tùy tiện mượn đọc, bất quá bây giờ cũng không có người nào đối với mấy loại cổ tịch này cảm thấy hứng thú, người trẻ tuổi hồi hương từ xưa đến nay lại càng không mượn, trừ bỏ lẻ tẻ người già, cũng chỉ có An Thường sẽ tới mượn xem.
Tiểu Uyển phụ trách tu bổ phần chữ trong tranh, toàn bộ cổ tịch tại nhà bảo tàng đều do cô quản lý.
"Vâng, lần này chị mượn cái gì?"
"Vẫn là câu nói cũ, liêu trai tiểu thuyết, không câu nệ triều đại."
An Thường thấy cô đang vội vàng làm việc: "Nếu không em nói cho chị biết quyển nào, chị tự mình lấy."
Tiểu Uyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-nghien/2902995/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.