Văn Tú Anh ngồi ở phụ cận một bên trên bệ đá, nhìn xem An Thường ở trước mộ bận bịu trước sau.
"Tính tình của cháu y chang mẹ cháu a. Bà thật sự ngóng trông cháu đi ra ngoài, dù sao Ninh Hương lạc hậu như vậy, làm gì có người trẻ tuổi nào nguyện ý lưu lại nơi này? Nhưng bà lại sợ cháu đi ra ngoài, cùng mẹ cháu giống nhau ở thành phố lớn bị người làm thương tâm..."
"Cho nên cháu trở về, bà tuy lo lắng, cũng thật cao hứng, chí ít ở trước mắt bà, mỗi ngày đều có thể nhìn xem cháu."
An Thường đứng ở trước mộ: "Kia, cháu không còn muốn tu di sản văn hóa gì nữa."
Văn Tú Anh vẫn thật là không truy vấn cô vì cái gì: "Không làm thì không làm."
An Thường: "Vậy cháu làm cái gì bây giờ?"
"Đi theo Tô gia a bà nhuộm vải, hoặc là đi homestay hỗ trợ, cháu thích làm gì thì làm."
An Thường cúi đầu cười cười: "Được, để cháu ngẫm lại. Trước khi làm, trước tiên cháu cần phải đi Hải Thành một chuyến."
Khuya về nhà, An Thường lấy điện thoại cầm tay ra, bên trong WeChat vẫn còn lưu lại lịch sử trò chuyện của cô cùng Mẫn Thấm.
Cô có loại cảm giác, nếu như gửi WeChat đi tìm Mẫn Thấm xác nhận, Mẫn Thấm nhất định sẽ nói cho cô rằng, lúc du lịch Ninh Hương bản thân bị nước máy làm ngộ độc, sau đó được An Thường mời đi tửu quán uống rượu mà thôi, sau lại được cô giới thiệu cho Sở Mặc Điển.
Vậy, cô bởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-nghien/2902981/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.