An Thường từ chức không quá thuận lợi.
Viện trưởng căn bản không đáp ứng: "Hiện tại người trẻ tuổi học tu sửa văn vật vốn cũng không nhiều, nguyện ý tới hang cùng ngõ hẽm thì càng thiếu, cháu đi rồi, chú đi đâu tìm người?"
An Thường trầm mặc nửa ngày.
"Những cái văn vật kia cứ đặt ở trong nhà kho không cần tu sửa, dù sao cũng tốt hơn là sửa lại nhưng không sửa tốt."
"Cháu thế nào lại sửa hư? Tay nghề của cháu rất tốt." Viện trưởng nói: "Cháu không phải tiến qua tổ văn vật ở Cố Cung sao? Lúc cháu quay về Ninh Hương công tác, trưởng trấn còn cùng người khác thổi phồng cháu nửa ngày."
An Thường một trận chột dạ.
Tiểu Uyển tránh tại cửa ra vào, đứng nghe hồi lâu.
Lúc An Thường ra tới, Tiểu Uyển trốn ở bên tường, nhỏ giọng gọi: "Chị An Thường, chị thật muốn từ chức a?"
Viện trưởng ở trong phòng gọi: "Chú cũng không có đáp ứng a! Biên chế vẫn giữ lại cho cháu, dù sao chú cũng không mướn được những người khác."
An Thường cười cười, dùng khẩu hình nói: "Cháu muốn từ."
Tiểu Uyển bồi tiếp cùng cô hướng phòng làm việc đi: "Vì cái gì a? Chị có thiên phú như vậy, có khi em đều cảm thấy, lúc em nhìn chị đốt lấy lò hương, chui đầu vào tu văn vật là một loại hưởng thụ."
An Thường chợt nhớ tới câu kia của Nam Tiêu Tuyết: "Có thiên phú hay không, căn bản giấu không được."
Vô luận đó có phải hay không ảo tưởng của cô, trong nội tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-nghien/2902980/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.