Cả một ngày nay, Hoa Diệp luôn bồn chồn bất an.
Lúc sáng khi chụp X-quang, bác sĩ thông qua micro cách một bức tường kính bảo anh xoay tới xoay lui trước một cái máy to tướng, mất gấp đôi thời gian của người khác mới cho anh xuống. Anh chạy qua hỏi phải chăng có điều gì khác thường không, bác sĩ liếc anh một cái, khẽ lắc đầu, lúc anh đi ra, áo lót đã ướt đẫm.
Hôm nay vụ án công ty kiến trúc Cửu Châu đâm đơn kiện Đại học Thanh Đài khất nợ khoản tiền công trình cuối sẽ ra tòa lần hai, trước khi anh vào tòa án, đã phá lệ cài điện thoại sang chế độ rung, chứ không phải tắt máy. Hôm nay Mộc Ca đến đoàn văn công trình diện, việc này, Quý Manh Nhân đã giúp đỡ rất nhiều, có thể cô đã gọi điện cảm ơn bà. Nhưng anh lo tắt máy sẽ khiến cô tưởng rằng anh cố tình vạch ra giới hạn với cô, nếu cô gọi đến, anh sẽ nói chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, ngữ khí phải bình tĩnh, dửng dưng.
Tối qua khối băng giữa anh và Đào Đào gần như đã được rã đông, nhưng ánh mắt Đào Đào nhìn anh đã thêm một phần xa cách, giống như đang phòng bị gì đó.
Anh vừa lắng nghe luật sư đối phương biện hộ, vừa không thể khống chế được mà thất thần. Cụ thể đang nghĩ gì ngay cả bản thân anh cũng không biết, tóm lại là đại não giống như một đống cỏ, rối loạn quấn vào nhau.
Phiên tái thẩm kết thúc, thẩm phán phán theo kiểu năm mươi năm mươi, Đại học Thanh Đài sẽ trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-muu-ngoai-tinh/769541/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.