Thời tiết đẹp một cách lạ thường, không có lấy một chút gió, bầu trời trong vắt như một dải lụa xanh biếc, ánh nắng chiếu thẳng xuống, sáng đến độ mắt mở không ra. Nắng xuân tháng mười một, giống như ánh sáng phản chiếu trước khi cận kề cái chết, trước cái lạnh, vẫn quay đầu nhìn lại, khoe mấy phần phong tình.
Tất cả nhân viên phòng Kỹ thuật đều đã đến, Tăng Trí Hoa và mấy vị phó giám đốc cũng đến. Long Tiếu và chủ nhiệm nhà xưởng trong tay cầm một dây pháo, chỉ đợi xe vào là bắt đầu đốt pháo. Tăng Kỳ đứng giữa Tả Tu Nhiên và Tăng Trí Hoa, trông rất giống như đang khiêm tốn trưng cầu ý kiến, nhưng thật ra là đang khoe khoang địa vị nổi bật của mình trong công ty. Phi Phi chịu không nổi, quay đầu lại làu bàu với Đào Đào. Đào Đào lấy tay tì trán, dựa vào tường, đứng cách xa đám đông.
Tâm trạng Đào Đào tệ đến đỉnh điểm, vốn dĩ đã bị hạ đường huyết, lấy một ống tiêm máu nhiều như vậy, lại không ăn sáng, dưới ánh nắng trắng lóa, đầu óc choáng váng. Cô đứng cũng không vững, xe vẫn chưa đến, cảm thấy sao mà thời gian trở nên giày vò quá.
“Sao cậu ủ rũ quá vậy? Tối qua ân ái với chồng dữ lắm hả?” Phi Phi đi qua nói cười.
Đào Đào xệ khóe miệng xuống, mỉm cười cứng nhắc, nhìn thấy Tả Tu Nhiên lạnh lùng lướt nhìn cô một cái, cô cụp mắt, “Đừng nói bậy.”
“Thầy Tả,” Long Tiếu đang cầm sách hướng dẫn dây chuyền sản xuất tổng công ty gửi đến mấy hôm trước, bỗng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-muu-ngoai-tinh/769539/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.