Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Đầu ngón tay bỗng nhiên chạm vào một tia lạnh lẽo, giây tiếp theo, cả người tôi đều bị lạnh lẽo kia bao lấy. Một tia quỷ khí nổ tung ở bên người tôi, xung quanh tôi bị mở ra một kết giới ngăn cản những âm phong đó, tôi mới có thể mở mắt ra.
Đập vào mắt, thấy khuôn mặt tức giận vững vàng của Mặc Hàn, tôi lập tức chột dạ né tránh ánh mắt của hắn.
Lúc này, chúng tôi cách Tam Đồ Hà đã không đến nửa thước, vong hồn giữa sông cảm nhận được hơi thở của người sống, rối rít muốn nhảy dựng lên kéo tôi vào trong đó, bị quỷ khí của Mặc Hàn ép toàn bộ trở về.
“Mặc Hàn…” Tôi nhận thấy được Mặc Hàn tức giận.
Hắn nhíu mày, đôi mắt nhìn tôi gần như đều muốn phun hỏa: “Nàng đang làm cái gì!” Nhìn ra được, hắn đang cố gắng nhịn tức giận của mình.
Tôi cúi đầu không dám nhìn vào đôi mắt của hắn, trong đôi mắt của hắn, tôi dần già đi ta, làm lòng tôi kinh hãi.
“Em biến già rồi, em không muốn liên lụy anh…”
“Liên lụy cái gì! Nàng là thê tử của ta, thê tử duy nhất của ta, sao có thể liên lụy! Mộ Tử Đồng, Nàng có biết nàng đang làm cái gì hay không! Nếu ta tới trễ một khắc, nàng sẽ phải rơi vào Tam Đồ Hà trở thành vong hồn bị lạc!” Bên trong tức giận như vậy, từng câu đều đau lòng và không nỡ với tôi.
Tôi khổ sở nói không ra lời, Mặc Hàn lại nói: “Nàng một mình chạy ra cho rằng là nàng muốn giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-luc-nua-dem/618989/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.