Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
“Mặc Hàn…” Tôi duỗi tay muốn nắm lấy tay hắn, Mặc Hàn lại hơi lui về sau một bước, né tránh.
Trước kia hắn chưa bao giờ như vậy!
Nhị Nhị cũng nhìn ra không thích hợp, lạnh giọng hỏi: “Lãnh Mặc Hàn, ngươi làm sao vậy?”
“Đúng vậy, làm sao vậy? Ngày thường Đồng Đồng là bảo bối của ngươi, như thế nào vừa mới…” Giọng nói của Tề Thiên trầmxuống, bởi vì nhìn thấy Bạch Diễm lại đây.
Hai tên nhóc tì tò mò đánh giá chúng tô, tuy cái gì Bạch Diễm cũng đều không hiểu, nhưng đôi mắt nhỏ tự do ở giữa tôi và Mặc Hàn vài lần, cũng nhìn ra giữa chúng tôi không thích hợp.
Hắn hạ xuống đi đến bên người tôi, nhón chân kéo ống tay áo của tôi, sợ hãi hỏi: “Mẹ, mẹ và ba ba cãi nhau sao…”
“Không có.” Tôi vội nói, nhìn Mặc Hàn bởi vì nghe được Bạch Diễm nói mà quay đầu lại, ngồi xổm xuống trấn an Bạch Diễm: “Không cãi nhau, chỉ là suy nghĩ phải đối phó với ma khí nơi này như nào.”
“Thật sao?” Bạch Diễm rất muốn tin tưởng tôi, chính là giữa tôi và Mặc Hàn chưa bao giờ từng có tình huống như vậy, hắn lại cảm thấy kỳ quái.
“Thật sự.” Tôi gật đầu, vuốt đầu nhỏ của hắn: “Con không cần suy nghĩ vớ vẩn, sao ba ba lại cãi nhau với mẹ chứ?”
“Đúng vậy…” Bạch Diễm cũng cảm thấy không có khả năng: “Mẹ là bảo bối của ba ba, sẽ không cãi nhau…”
Tôi nhớ tới hình ảnh lúc ấy Mặc Hàn cho mọi người ăn cẩu lương, lại nhớ đến bộ dáng hiện tại hắn né
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-luc-nua-dem/618964/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.