Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Trên trận pháp kia tỏa ra hơi thở của Lam Thiên Hữu, trong cơ thể tôi cũng có một trận pháp hô ứng chung, tôi lập tức muốn điều động linh lực xem xét, lại phát hiện linh lực không động đậy.
Hàn Đông cũng là vẻ mặt mờ mịt, nhưng vẫn lôi tôi không thể động đậy ra thang máy: “Tử Đồng, lập tức thì tốt rồi.”
Hắn đưa tôi tới một bên, từ trong ngực lấy ra tới một trang giấy bị gấp thành nhiều lần, mở ra ở trên mặt đất, lại là một trận pháp đồ đã vẽ, lại là Truyền Tống Trận tôi ghét nhất kia —— Lam Thiên Hữu!
“Mẹ? Mẹ! Mẹ, nẹ làm sao vậy?” Bảo bảo nôn nóng gọi tôi.
Tôi chỉ cảm thấy có hai trận pháp chiến đấu ở trong cơ thể, một luồng muốn giải trừ một khác trận pháp trong cơ thể, dưới trận pháp kia, có thứ gì đó bị áp chế.
Đúng rồi, đó là hồn phách của cô gái kia!
Lúc trước Mặc Hàn vì dạy dỗ nàng đoạt linh lực của bảo bảo, đã khóa chặt nàng ở bên trong. Mấy ngày này, nàng cũng không tới quấy rầy tôi.
Hiện tại, có người đang giúp nàng phá tan cấm chế của Mặc Hàn?
Tôi càng thêm sốt ruột, dốc toàn lực mới miễn cưỡng có thể mở miệng: “Bảo bảo… Người xấu… Người xấu muốn ra… Mau…”
Mấy chữ nói cho ba ba con còn chưa nói xong, trong cơ thể đã vọt tới một cổ pháp lực khác, khóa lại cổ họng tôi, làm tôi một chữ cũng đều nói không ra.
Bảo bảo càng thêm nôn nóng: “Mẹ? Mẹ! Người xấu tránh ra! Không được bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-luc-nua-dem/618900/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.