Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
“Đau quá! Đau quá! Có phải tôi mù rồi hay không! Có phải hay không… Tôi không muốn biến thành người mù! Tôi không muốn!”
Lục Linh Vũ ở một bên phát điên bắt lấy Hàn Đông, tôi không muốn để giọng nói của nàng đưa tới quá nhiều người vây xem, nói với Hàn Đông: “Anh còn không đưa cô ta đi bệnh viện, hay thật sự muốn cô ta mù sao?”
Lúc này Hàn Đông mới phản ứng lại, kiêng kị nhìn tôi và Mặc Hàn, vội mang theo Lục Linh Vũ chạy ra ngoài công viên.
Chỉ là lúc đi ngang qua bên người tôi, nhìn thấy nhẫn cưới trên tay tôi và Mặc Hàn, hắn hơi ngây ra một lúc.
Nghiên cứu sinh nghỉ sớm hơn sinh viên khoa chính quy, tôi là sinh viên tốt nghiệp khoá này, thừa dịp trước khi kết hôn, trở lại thành phố Trạch Vân làm đi xong hết một loạt thủ tục tốt nghiệp.
Nhìn hai chứng chỉ tốt nghiệp của mình và Mặc Hàn, tôi cười vô sỉ, nói với Mặc Hàn: “Lần trước nói với ba mẹ ta, anh lớn hơn em ba tuổi, bằng tốt nghiệp của anh cũng không thể bị bọn họ thấy.”
“Mặc Uyên nói, nhân gian có cái từ gọi là tạm nghỉ học, có thể cho người kém ba tuổi tốt nghiệp chung.” Mặc Hàn nói.
Không nghĩ tới tên Mặc Uyên kia hiểu được rất nhiều, vậy coi như là Mặc Hàn tạm nghỉ học ba năm học lại một lần nữa, cùng tốt nghiệp với tôi!
Lễ tốt nghiệp kết thúc, trở lại Lục Thành, ba mẹ tôi nhìn bằng tốt nghiệp của tôi cười nửa ngày.
“Đọc sách mười mấy năm cuối cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-luc-nua-dem/618899/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.