Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Mắt thấy tôi vì tránh né Lam Thiên Hữu không thể không rơi vào trong hồ, dưới chân đột nhiên đung đưa kịch liệt, toàn bộ thế giới đều lay động mà hoảng, Lam Thiên Hữu cũng dừng động tác của hắn.
Hắn nhìn về một chỗ, mày nhíu chặt, cả người đều tỏa ra hơi thở tức giận.
Tôi lại có chút kinh hỉ, nói không chừng là Mặc Hàn tới!
“Xảy ra chuyện gì?” Tôi đánh giá vẻ mặt Lam Thiên Hữu, thật cẩn thận hỏi.
Quả nhiên trong mắt hắn hiện tia bực bội, lui về sau một bước, thả lỏng tôi ra: “Ở chỗ này chờ tôi.”
Hắn nói xong ném xuống một đạo trận pháp ở dưới chân tôi, tôi định cất bước, lại phát hiện hai chân không thể động đậy.
“An thả tôi ra!” Tôi cả giận nói.
“Ở chỗ này chờ tôi trở lại.” Lam Thiên Hữu nói xong đã đi ra ngoài.
tôi bất an ở hắn phía sau gọi to: “Anh trở về thả tôi ra! Tôi không động đậy nổi! Vạn nhất nơi này có quái vật gì lại đây công kích tôi, tôi làm sao bây giờ! Anh muốn nhìn tôi chết sao!”
Bước chân của Lam Thiên Hữu ngừng một chút, quay đầu lại ý bảo tôi an tâm: “Nơi này trừ chúng ta ra, cũng chỉ có những cương thi đó, em ở trong trận pháp của tôi là an toàn nhất.”
“Vậy vạn nhất cương thi lại đây thì sao! Tôi ghét cương thi!” Tôi cả giận nói.
“Cương thi sẽ không qua sông, nhưng nếu em qua sông, tôi sẽ không cam đoan.”
Uy hiếp! Uy hiếp quả hồng mềm!
Hắn lại còn nở nụ cười hắn đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-luc-nua-dem/618896/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.