Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Ngoài sơn động chỉ có một ban công to bằng sân thượng, đi về phía trước chính là một sơn cốc.
Tôi kéo chặt Mặc Hàn, thật cẩn thận dịch đến bên cạnh cái sân không có rào chắn này, đi lên nhìn xuống, chỉ nhìn thấy một mảnh tường đổ vỡ.
Lam Cảnh Nhuận và Quân Chi cũng đi theo ra, trông thấy tình hình bên trong sơn cốc đều ngây ra một lúc.
“Nơi này, chẳng lẽ là một chiến trường cổ?” Lam Cảnh Nhuận hỏi.
Mặc Hàn khó có khi đáp hắn một tiếng: “Ừ.”
“Nơi Mặc Uyên phong ấn Lăng Trọng kia?” Quân Chi lại hỏi.
Mặc Hàn trầm giọng đáp, nhìn ra được, sắc mặt của hắn không phải quá tốt.
Chính là, tôi nhớ rõ nơi phong ấn quỷ binh, đều là có pho tượng của quỷ binh, quỷ binh nơi này, cho dù là không thể phá tan toàn bộ phong ấn nhưng vẫn còn chôn ở dưới, lấy tu vi của tôi sao có thể cảm nhận ra quỷ khí.
Nhưng mà hiện tại, tôi lại cái gì cũng không cảm thụ được.
“Mặc Hàn, vì sao em không cảm thụ đến quỷ khí quỷ binh nơi này?” Tôi hỏi Mặc Hàn, trong lòng có một phỏng đoán lớn mật.
“Nơi này đã không có quỷ binh.” Giọng nói của Mặc Hàn vẫn nặng nề.
Quả nhiên! Tôi cũng đoán như vậy!
“Sao lại thế?”
“Bị triệu hoán đi rồi.” Dừng một chút, Mặc Hàn lại nói: “Quỷ binh Đồng gia triệu hoán, đều là quỷ binh phong ấn ở nơi này.”
“Phong ấn nhiều quỷ binh như vậy, đều bị Đồng gia triệu hoán đi rồi?” Tôi nhớ rõ số lượng không đúng.
Mặc Hàn lắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-luc-nua-dem/618893/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.