Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Không hổ là người có thiên phú cực cao, tôi còn chưa phân biệt ra tiếng khóc của cô gái truyền đến từ đâu, hắn cũng đã tìm ra rồi.
Tôi đi theo Lam Thiên Hữu đi đến phía trước, trong phòng gạch thô trống trải, tiếng thấp giọng nức nở chợt xa chợt gần, đi thẳng đến bức tường đối diện trong phòng gạch thô, tôi nhìn thấy một cô gái ngồi xổm trong một góc.
Nàng mặc áo cưới thời cổ, đội mũ phượng khi lấy chồng, quay lưng về phía chúng tôi, bả vai bởi vì nức nở mà hơi rung rung.
Tôi và Lam Thiên Hữu nhìn nhau một cái, Lam Thiên Hữu kéo tôi đến phía sau hắn, hỏi cô gái kia: “Cô là ai?”
Cô gái khóc thút thít không để ý đến hắn.
Tôi lại hỏi: “Vì sao cô khóc ở chỗ này?”
“Không cần ta…” Cô gái nghẹn ngào: “Hắn không cần ta…”
“Ai không cần cô?” Lam Thiên Hữu hỏi.
“Hắn, hắn… Hắn đối xử với ta tốt như vậy… Đột nhiên lại không cần ta… Vì sao…” Cô gái càng nói càng thương tâm.
Bị bạn trai vứt bỏ…
Tôi có chút đồng tình với nàng.
Lam Thiên Hữu lại hỏi: “Vì sao hắn không cần cô?”
“Hắn…” Cô gái do dự một chút, ngay sau đó tiếng khóc càng lớn hơn nữa: “Hắn nói hắn yêu chính là người khác… Vẫn luôn là người khác… Vật thay thế, ta chỉ là một vật thay thế… Hắn muốn giết ta! Muốn giết ta!”
Cảm xúc của cô ta chợt mất khống chế, từ trong góc đứng lên đưa lưng về phía chúng tôi, cả người như điên khùng vung vẩy cánh tay ở nơi đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-luc-nua-dem/618847/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.