“Ta thấy ngươi là muốn đi huyết trì ngây ngốc!”
Bỗng nhiên truyền đến một giọng nam quen thuộc, lại là Lãnh Mặc Hàn từ trong phòng đi ra.
Tiểu Duy vô cùng hoảng sợ, lập tức thả tôi ra quỳ xuống với hắn: “Tiểu Duy gặp qua Mặc Hàn đại nhân!”
Lãnh Mặc Hàn không để ý đến cô ta, thuấn di đến bên người tôi, chữa khỏi vết thương trên người tôi một lần nữa, giải trừ pháp thuật trên người tôi: “Lần này coi như là trừng phạt, còn dám nói nàng không phải là nữ nhân của ta, về sau cũng đừng trông cậy vào ta tới cứu nàng.”
Ở dưới ánh mắt uy hiếp của hắn, tôi không có cốt khí gật đầu.
Ngoài phòng còn có tiếng đánh nhau ầm ầm, tôi có chút tò mò, Lãnh Mặc Hàn đều đã đi vào, bên ngoài là ai đang đánh nhau?
Tiểu Duy vẫn quỳ, lúc này Lãnh Mặc Hàn mới nhìn về phía cô ta: “Động vào nữ nhân của ta, ngươi nói nên xử lý như thế nào?”
Tiểu Duy sợ hãi: “Đại nhân… Đại nhân, tiểu nhân thật sự không phải cố ý… Tiểu nhân xác nhận qua vài lần… Nàng, nàng đều nói là không phải! Cầu xin đại nhân tha mạng!”
Bây giờ cô ta nhất định hận chết tôi, cảm thấy tôi không nói thật mà hại cô ta.
“Ta biết.” Lãnh Mặc Hàn xé mặt nạ da người trên mặt tôi xuống ném sang một bên.
Bàn tay lạnh lẽo khẽ xoa khuôn mặt ban đầu của tôi, hắn hỏi tôi: “Nàng nói, xử lý như thế nào?”
Tôi lắc đầu: “Tôi không biết…”
Trong lúc vô tình Tiểu Duy bị tôi hố đáng thương là một chuyện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-luc-nua-dem/618772/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.