Đến giờ tôi vẫn còn nhớ đó là buổi chiều, đại khái chừng bốn năm giờ, khi mọi người đang ăn lại bất ngờ có một bà béo nhảy lên bàn. Ả ta tên Vương Thục Trân, bình thường ở trong thôn thường la khóc om sòm, chính là kiểu phụ nữ náo nhiệt tùy tiện, cẩu thả và hư hỏng.
Phải nói ả ta tự nhiên khi không lại nhảy lên cũng chẳng có gì lạ, mấu chốt ở chỗ ả còn la to, gào thét, chỉ thẳng hướng lão Lưu mà mắng! Mắng cái gì một lão già như ông sao lại không chết đi, khi còn sống chỉ thấy tiếc rẻ không mấy khi chịu xài tiền, giờ tôi đây chết rồi còn kì kì kèo kèo không chịu cho làm tang lễ.
Mọi người lúc ấy liền một phen ngây ngốc, còn tưởng rằng ả ta ở đây giả thần giả quỷ chọc phá.
Thế nhưng xung quanh có những người hiểu chuyện ngay lập tức sẽ nghe ra được. Ả đàn bà này miệng đầy thô tục, thanh âm tuổi trẻ lại thô thiển ngông cuồng, lúc nói chuyện cổ họng khẽ động hệt như là hầu kết rung. Những người quen biết Lưu Quyền lại càng không cần phải nói, trước tiên đều nhảy cỡn lên bởi đó chẳng khác nào âm điệu của hắn.
Dân quê mười phần mê tín nhưng lá gan cũng không hề nhỏ. Chuyện xảy ra ồn ào như thế, có người bị hù dọa không xỉu ngang tại chỗ thì cũng xách dép mà chạy biến, có kẻ lại một mực đứng cạnh Vương Thục Trân mà đùa, còn hỏi ả ta vài điều trên những tấm bài poker.
Ở nông thôn, những chuyện ma quỷ hồi hồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-duong-quy-y/220679/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.