Cái thở phào chưa dứt hơi của Khê Lan Tẫn nghẹn lại trong cổ họng.
Hắn nhớ lại mấy thuật pháp học lúc trước, ngón tay nắm hờ.
Vào lúc ngón tay của hắn chuẩn bị siết lại, tên tu sĩ vừa mở miệng dừng chân, đánh giá Lão Hồ đang cưỡi ngựa ở đằng trước, lộ ra vẻ vui vẻ: "Lão Hồ?"
Lão Hồ bồn chồn xoay người xuống ngựa, sau khi bị gọi tên, nhìn đối phương, bước chân hơi khựng lại mới kịp nhận ra, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ mà kêu: "A, là Trần tiên sư! Không ngờ lại gặp được ngài ở đây!"
Tên tu sĩ kia cười nhìn hắn ta: "Mới không gặp vài chục năm mà tóc ngươi đã bạc rồi."
Lão Hồ sờ mũi, có hơi bùi ngùi: "Người phàm chúng tôi không giống với tiên sư các ngài, chỉ cần chớp mắt đã qua vài chục năm, già rồi, già rồi... Tiên sư đến thành Tiên Nhân, phải chăng là có chuyện quan trọng gì sao? Ta có thể giúp đỡ một tay không?"
Đối phương phất tay áo, khác với những đồng môn có thái độ với người phàm, mắt cao hơn đầu, cao ngạo khinh miệt người khác, người nọ vô cùng hiền lành: "Không cần đâu, chỉ là nhận lệnh của sư môn, đến đây để điều tra chuyện có một tên trộm vắt dám tự tiện xông vào cấm địa của phái ta, lúc ta rảnh rỗi, ngươi mời ta uống rượu là được."
Lão Hồ cười ha ha đồng ý, hai người nói thêm dăm ba câu mới lại lên ngựa, dẫn đoàn xe vào thành.
Trong xe ngựa, tấm lưng và hai bả vai căng như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-trong-tu-chan-gioi-cung-lan-truyen-cau-chuyen-cua-bon-ta/2855217/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.