Con thú trên giường biến mất tăm, đã trở lại làm tiểu mỹ nhân mặc áo trắng như tuyết.
Sau nhiều ngày hôn mê, y đã tỉnh lại.
Đây là lần đầu tiên Khê Lan Tẫn thấy bộ dạng y mở mắt ra, cặp mắt kia vừa hẹp vừa dài, rất giống hoa đào, đôi con ngươi mang sắc màu nhàn nhạt, đúng là một đôi mắt vô cùng xinh đẹp lại đa tình.
Nhưng mà trên khuôn mặt lạnh như băng của mỹ nhân lại vắng nụ cười, có hơi không xứng với cặp mắt đa tình này.
Không biết có phải là ảo giác của Khê Lan Tẫn hay không, hắn có cảm giác như đáy mắt của thiếu niên như dính chút vàng vụn màu vàng nhạt.
Hóa ra là không cần nhờ đến bác sĩ thú y.
Đây là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu của Khê Lan Tẫn.
Suy nghĩ thứ hai bất chợt xông ra: Ánh mắt của y bị sao vậy?
Đôi mắt của thiếu niên vốn nên trầm tĩnh có thần, nhưng giờ đây chúng như bị phủ một lớp tro bụi chẳng thể rửa sạch, vừa mông lung vừa không có tiêu cự.
Đương nhiên tiểu mỹ nhân nhận ra sớm hơn, hàng lông mi dày đặc chớp một cái.
Bọn họ cứ như thế một lúc.
Sau một thoáng im lặng, thiếu niên từ từ chống một tay ngồi dậy, khuôn mặt lạnh lùng hơn ba phần, trái lại chẳng có chút hoảng hốt nào.
Vì mấy ngày hôm nay y cứ nằm suốt, quần áo của y có hơi thùng thình, mái tóc màu trắng rối tung xõa xuống trước ngực, trông có chút lười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-trong-tu-chan-gioi-cung-lan-truyen-cau-chuyen-cua-bon-ta/2855216/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.