Châu Mộc Vân nhíu mày đầy nghi hoặc nhưng lúc này đây cũng không còn thời gian để để ý đến nữa, chỉ có thể gắng gượng mà nghe theo. Nàng nhún người, ngay sau đó liền nhẹ nhàng nhảy lên, đứng thẳng trên một bức tượng gỗ rồi dùng roi gai quật bay mấy mũi tên đang hướng về phía mình.
“Con số năm là con nào nhỉ?”
Châu Mộc Vân vừa phòng thủ vừa liếc nhìn xung quanh, lúc này mới phát hiện ra sau đầu mỗi bức tượng bằng gỗ đều có ghi một chữ số nhỏ. Nàng nhếch mép, nhẹ nhàng đánh tan mấy vật cản trước mặt sau đó nhắm ngay con có ghi số năm mà đánh tới.
“Đi chết đi!”
Châu Mộc Vân tưởng tượng khuôn mặt trước mặt là Tống Minh Viễn sau đó dồn hết sức vào chân phải, một cú đá tới liền khiến nó bật ngửa ra phía sau.
“Rầm!”
Nàng vui đến mức cười ha hả, nhanh chóng chạy lên ấn cái công tắc ở dưới đế mà khi nãy giọng nói kia nhắc tới, quả nhiên ngay sau đó tất cả mọi thứ đều dừng lại, không gian cuối cùng cũng được trả lại dáng vẻ im ắng vốn có.
“Phù, mình sống rồi.”
Châu Mộc Vân thở phào nhẹ nhõm, mắt thấy xung quanh mình không còn nguy hiểm nữa liền nằm phịch ra đất.
Mà ở gian phòng điều khiển kia Cao Lãng đã cuống đến mức đổ hết mồ hôi hột, lo lắng nhìn Tống Tử Long thản nhiên nhắc Châu Mộc Vân cách dừng mật thất lại: “Vương gia, ngài hãy mau chóng khởi động lại đi, để bệ hạ biết được chắc chắn sẽ lớn chuyện.”
Hắn phun cọng rơm từ trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-chuyen-kiep/451062/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.