Bên trong đại điện Tống Minh Viễn đang ngồi trên long ỷ phê duyệt tấu chương thì Cao Lãng cầm đoản đao đi vào, quỳ một chân xuống bẩm báo: "Bệ hạ, có tin tức quan trọng."
"Đứng dậy đi, có chuyện gì?"
Động tác y khẽ dừng lại, đặt bút xuống rồi chậm rãi ngước lên.
"Thái tử Tư Quốc lại đưa thêm khoảng một ngàn binh lính tiến đánh Chử Linh, cỡ một ngày nữa sẽ đến rìa biên giới."
"Tư Minh Hạo, chẳng phải khi trước hắn đã đến cầu hoà rồi sao?"
Tống Minh Viễn khẽ cau mày, nghe đến cái tên này chợt dâng lên một nỗi nghi hoặc. Tư Quốc chính là một đế quốc lớn ngang ngửa với Tống Tịnh, khi trước cả hai đều hợp tác rất ăn ý nhưng từ ngày tiên đế băng hà thì bên đó cũng bắt đầu rục rịch, thỉnh thoảng lại đưa quân sang tấn công nhưng rất nhanh liền bị đàn áp, không ngờ đến bây giờ lại có động thái như vậy.
"Thuộc hạ cũng không rõ chuyện này, nhưng một tên tướng bên đó bảo rằng chúng ta giết hôn phu của Thái tử nên người mới tức giận tiến công."
"Hôn phu của hắn là ai?"
Nếu Tống Tịnh lẫn Tư Quốc xảy ra tranh chấp thì hậu quả để lại sẽ rất lớn nên nếu có thể y vẫn muốn giải quyết chuyện này trong hoà bình.
Cao Lãng lắc đầu, thật sự rất muốn biết nhưng tra hỏi mãi vẫn chỉ có được một vài tin tức không mấy quan trọng: "Thuộc hạ cũng không rõ, chỉ biết cô nương ấy họ Châu."
Bệ hạ từ khi lên ngôi đã xử quyết biết bao nhiêu tên phản tặc kể cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-chuyen-kiep/451042/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.