Sau khi phẫu thuật xong, anh rơi vào tình trạng hôn mê.
Thế Lâm:" Sao rồi???"
Vĩnh Thụy:" Phẫu thuật thành công nhưng hôn mê sâu"
Tưởng Minh Viễn:" Hả???" ngạc nhiên
Vĩnh Thụy:" Sống được là kì tích rồi"
Lạc Phong:" Khi nào tỉnh lại???"
Vĩnh Thụy:" Không biết"
Lưu Mộng Uyển ở nước ngoài gọi cho Tưởng Minh Viễn hỏi thăm
Tưởng Minh Viễn:" Alo, em gái"
* Anh có gặp anh Thành không???*
Bọn họ liền lắc đầu ra hiệu.
Tưởng Minh Viễn:" Không, em. Sao vậy???"
* Nếu có thì nói anh ta đi luôn đi, đừng tìm em nữa*
Tưởng Minh Viễn:" Được rồi, có gặp anh sẽ nhắn với cậu ta"
Sau khi cúp máy, Tưởng Minh Viễn:" Haizzz"
Vĩnh Thụy:" Do cậu ta tạo nghiệp"
Một tháng sau, mọi người thay phiên chăm sóc cho anh
Anh tỉnh lại, mở mắt ra
Tưởng Minh Viễn:" Tỉnh rồi à???"
Thế Lâm:" Tôi đi gọi bác sĩ"
Vĩnh Thụy đến xem tình hình sức khỏe của anh:" Tỉnh lại là được rồi"
" Cô ấy thế nào rồi???"
Lạc Phong:" Yên tâm đi, cô ấy rất tốt"
" Có hỏi gì tao không???"
Tưởng Minh Viễn:" Có"
" Nói đi"
Tưởng Minh Viễn:" Cô ấy kêu tao nhắn với mày là.... nghe đi" mở điện thoại lên cho anh nghe
" Tao hôn mê bao lâu rồi???"
Vĩnh Thụy:" Một tháng rồi"
" Hả???" ngạc nhiên, đau
Vĩnh Thụy:" Chú ý vết thương đi"
" Chân của tao sao thế???"
Vĩnh Thụy:" Gãy rồi, nên lo mà dưỡng thương đi, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-chi-moi-em-thoi/2908049/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.