Cung Viễn Hàm nghe được Vu Thịnh Ưu cầu cứu, vẫn không đáp lại, chỉ cười khẽ phi thân xuống, áo trắng phấtđộng, tóc đen phiêu dật, khuôn mặt tuấn dật ôn hòa như ngọc, khóe môitươi cười làm cho người ta phảng phất như thấy gió xuân phất qua.Hắn nhẹ dừng bên người Vu Thịnh Ưu, VuThịnh Ưu tiến lên thực tự nhiên đưa tay giữ chặt ống tay áo trắng noãncủa hắn, trên tay dơ bẩn nháy mắt làm nhiễm bẩn áo trắng của hắn, nàngkhông để ý, hắn cũng không để ý, nàng ngửa đầu nhìn hắn, vẻ mặt vuisướng, ánh mắt lóe sáng, hắn cúi đầu tinh tế đánh giá nàng, vẻ mặt ônnhu.Bị nhốt tại lồng trên cao, Xuân Tìnhtẩu bộ dáng hiểu rõ yên lặng gật đầu! Thì ra đây mới là vương tử, khôngtồi, không tồi, đúng là một thiếu niên tuấn nhã.Vu Thịnh Ưu liếc mắt thấy vẻ mặt vui mừng của Xuân Tình tẩu, vô lực thở dài: Xuân Tình tẩu, tẩu lại hiểu lầm !“Đại tẩu.” Cung Viễn Hàm nhẹ nhàng nhíu mày, chăm chú nhìn nàng.“Hả?” Vu Thịnh Ưu phục hồi tinh thầnlại, cảnh giác lui về phía sau từng bước, người này mỗi lần lộ ra loạivẻ mặt này nhất định sẽ không nói lời hay.“Ngươi vì sao lại béo lên nhiều vậy?”“A!” Quả nhiên! Lời nói của hắn giốngnhư một thanh lợi kiếm đâm thẳng vào ngực nàng. Vu Thịnh Ưu chịu đả kích nặng nề ôm gương mặt tròn tròn của mình, không thể tin được, hỏi:“Tabéo ?”Cung Viễn Hàm yên lặng gật đầu.Ái Đức Ngự Thư tiến sát lại, vẻ mặtđồng tình nói:“Đúng vậy, lão bà đại nhân, ta còn thấy lần này sao nànglại trở nên xinh đẹp hơn như vậy, thì ra là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-noi-xuyen-qua-hao/1632263/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.