Chuyển ngữ: Queenie_Sk
Dì Lư mỉm cười: “Vẫn còn ở dưới tầng đấy!”
Thư Tần cúi đầu cảm ơn rồi ôm tư liệu vào phòng, cất vào ngăn kéo. Cô do dự một lát rồi thay quần áo. Cô sợ anh đã đi rồi, tóc cũng chưa kịp chải đã chạy như bay xuống tầng. Trên đường cô chợt nhớ đến cảnh tượng gặp mặt lần trước, lát nữa trông thấy dáng vẻ này của cô chắc anh sẽ cười cô đầu bù tóc rối.
Trước cổng ký túc xá có vài người đi về, gặp phải người quen, Thư Tần gật đầu chào, ra đến cửa, đứng ở bậc tam cấp.
Ánh trăng mông lung, soi sáng một khoảng không phía trước, một cơn gió lạnh đột ngột thổi đến, tiếng lá rơi xào xạc.
Cảnh đêm không khác trước nhưng lần này không có ai đứng đó chờ cô.
Cô nhìn trái nhìn phải, cuối cùng nhấp nhổm nhìn ánh đèn đường xa xa, xác định anh đã đi rồi, trong lòng cô bỗng chốc tràn ngập cảm giác mất mát, cố gắng ổn định lại tâm trạng. Thư Tần tự an ủi chính mình vừa rồi cô chỉ muốn xuống tầng cảm ơn anh mà thôi, nếu anh đi rồi thì gọi điện cảm ơn cũng chẳng khác gì nhau.
Nghĩ đến đó, cô liền lấy di động, chuẩn bị bấm số gọi cho anh, tuy nhiên trong lòng vẫn cảm thấy trống rỗng.
Đúng lúc này có người đi tới: “Tớ ở khoa nội nên không có cơ hội qua khu phẫu thuật của các cậu, vừa rồi có phải trưởng khoa sáng khoa cậu không?”
Thư Tần liếc nhìn hai người bọn họ, là Vương Giảo Giảo và một người bạn học cùng khóa. Vương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-dong-vao-ong-nghe-cua-toi/1795627/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.