Chuyển ngữ: Queenie_Sk
Chu Văn ngạc nhiên: “Sao vậy?”
Vũ Minh xoay ly nước trái cây trong tay. Không sai, nhãn hiệu in trên đó… chính là cửa hàng trái cây cô thường đến mua.
Năm hộp thức ăn được xếp rất ngay ngắn, ngay cả ly nước trái cây, tất cả đều được đặt ở vị trí anh hay ngồi.
Sờ sờ túi cơm, vẫn còn ấm, anh kiểm tra bên ngoài, không phải là điện thoại gọi thức ăn giao đến, ắt hẳn là tự đi mua.
Cả ngày dạ dày anh như bị một tảng đá đè nặng, ngay cả uống ngụm nước cũng thấy khó chịu. Bây giờ nhìn đồ ăn trên bàn, trong phút chốc tảng đá ấy bị đá bay mất, chỉ còn lại cảm giác đói và khát.
Chu Văn quan sát từng biểu hiện nhỏ nhất trên gương mặt Vũ Minh, kêu lên: “Kỳ lạ, sao đột nhiên mây mù tan biến rồi!”
Vũ Minh lấy đũa: “Em đói!”
Chu Văn nhìn mấy hộp cơm, lại nhìn sang ly nước trái cây, dường như đã hiểu ra: “Là do sư muội Thư Tần mua cho cậu à?”
Đúng lúc này có người đẩy cửa vào, là Cố Phi Vũ và Vương Nam.
Cố Phi Vũ trông thấy Vũ Minh thì thà đứng ở cửa chứ nhất định không chịu vào trong: “Chị Văn, đi thôi!”
Chu Văn lạnh nhạt nói: “Vội gì chứ, đi vào ngồi cái đã!”
Loading...
“Em sợ tên nhóc đấy tính sổ với em, lỡ mà có đánh nhau….” Anh ta quay sang nhìn Vũ Minh, “Tốt nhất cậu nên tự giác một chút, sư đệ Vương Nam của cậu ở ngay đây, đừng để cậu ấy đánh giá tớ và cậu.”
Vũ Minh chẳng thèm nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-dong-vao-ong-nghe-cua-toi/1795626/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.