Tịch Phóng và các phong chủ nhìn nhau một cái, theo Lộ Chi Sơn vào Thanh Hư điện.
Chu Cẩn vội phân phó dìu mười mấy đệ tử hôn mê lên, an trí cho tất cả.
Trên quảng trưởng, Văn Nhân Mộ nhìn chằm chằm Quân Diễn Chi đứng cạnh Văn Kinh, có chút sợ hãi, có chút hoài nghi, cũng có chút âm trầm.
Không biết tại sao, trong lòng hắn lại hoài nghi Quân Diễn Chi.
Quân Diễn Chi cúi đầu, không nói một chữ.
Ánh mắt đó như mũi nhọn chọt vào lưng, làm người ta đứng ngồi không yên. Vừa rồi Hạ Linh đi trước một bước, Liễu Thiên Mạch và các đệ tử khác cũng đi theo, chỉ có Quân Diễn Chi muốn ở lại biết kết quả, Văn Kinh cũng ở lại với hắn. Văn Kinh nhíu mày, kéo tay Quân Diễn Chi: “Sư huynh, chúng ta về đi.”
“Ừm.” Quân Diễn Chi ôn hòa để cậu kéo đi.
Đi được vài bước, bên cạnh nổi gió, trên không lao xuống một bóng người màu xám đậm, đứng lặng yên, cản đường đi của họ. Người xung quanh ném qua ánh mắt hiếu kỳ, nhưng không lên tiếng, chỉ nhìn họ.
“Người này là ai?”
“Gã là ai ngươi cũng không biết? Đệ tử Hồng Tú phong, Uông Tấn.”
“Uông Tấn xếp thứ chín trên Thanh Hư kiếm bảng?”
“Chính là gã.”
Người áo xám mặt mày lạnh lẽo, chậm rãi nói: “Quân sư đệ, ta nghe nói lúc ngươi và sư phụ ở trên võ đài, quanh thân từng tỏa ra mùi hương?”
Văn Kinh không muốn để ý đến gã, cúi đầu tiếp tục kéo Quân Diễn Chi đi.
Một thanh trường kiếm cản hai người lại, kiếm lạnh mà sắc bén,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-dam-noi-xau-su-huynh/1335871/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.