Sáng hôm sau rời giường, một người thần thanh khí sảng, một người xương sống thắt lưng đều mềm nhũn.
Dung An Trúc xoa trán, âm thầm suy nghĩ sau này phải dạy dỗ lại tiểu tử Tiêu Luân kia một chút, cho hắn biết cái gì là tiết chế.
Đêm qua hai người ở trên giường điên loạn ba lần, đến lúc vào phòng tắm Dung An Trúc còn đang bận tẩy rửa phía sau cho mình, cửa phòng tắm bất chợt mở ra, y còn chưa kịp phản ứng đã lại bị đè lên tường làm thêm một hồi. Lúc trở ra cả người đã không còn sức, chỉ còn kém bị người ta ôm về giường.
Mà Tiêu Luân thì trái lại, một chút biểu hiện của vận động mệt nhọc cũng không có….
“Bằng không hôm nay cậu nghỉ nửa ngày đi”. Tiêu Luân cười nói.
“Hôm nay ông chủ bên Kim Thạch sẽ tới”. Dung An Trúc đỡ trán, hợp đồng với Kim Thạch vẫn luôn do y xử lý, nếu hôm nay không tới, khẳng định là sẽ lưu lại ấn tượng không tốt.
“Lão cáo già kia?” Tiêu Luân bĩu môi. “Cậu xác định cậu đủ tinh lực để đói phó?”
Dung An Trúc nheo mắt, không nói lời nào chỉ trừng hắn.
Tiêu Luân lúc này mới thu liễm, sờ sờ mũi. “Vậy tôi đi tiếp đãi với cậu”.
Cái gọi là tiếp đãi chính là ra ngoài ăn uống chơi gái một phen.
Một đám người đầu tiên là đi tham quan công ty, nói một chút chuyện công việc, sau đó Tiêu Luân lái xe mang theo Dung An Trúc, ông chủ Kim cùng với trợ lý của gã đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cuu-sinh-tinh/2460123/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.