Tiêu Luân không phải là kiểu người sẽ uỷ khuất nhân viên của mình, kiếm tiền nhanh thì cũng sẽ chi tiền để hưởng thụ. Hút thuốc uống rượu không nói, ngày thường nếu nhàn rỗi thì sẽ cho nhân viên công ty đi tiệc tùng vui chơi hạng sang, nếu phải đi tiếp khách hàng thì sẽ đến các quán bar câu lạc bộ đêm nhảy múa.
Nếu là cùng nhân viên công ty đi thư giãn, Dung An Trúc luôn luôn uyển chuyển cự tuyệt. Nhưng nếu là đi gặp khách hàng, Dung An Trúc khó tránh khỏi phải đi theo.
Quán bar cùng ghế lô xa hoa ở các câu lạc bộ đêm, cho tới bây giờ Dung An Trúc không hề thích, âm nhạc đinh tai nhức óc, nữ nhân ăn mặc mát mẻ, chơi bời ca hát uống rượu, không khí ngột ngạt. Tiêu Luân cũng không thể nói là quá thích, đơn giản chỉ là muốn đem khách hàng hầu hạ thoải mái mà thôi.
Gặp phải mấy trường hợp này, Dung An Trúc đều là ‘giữ mình trong sạch’, y ngồi uống rượu nói chuyện phiếm với tiểu thư bên cạnh, toàn nói mấy chuyện cổ quái, không đem tiểu thư khóc chảy nước mắt thì sẽ không bỏ qua.
Lúc đầu Tiêu Luân khoé miệng run rẩy, về sau liền đơn giản ngồi xuống bên cạnh y, nhìn y cùng với tiểu thư nói chuyện. Đa số đều là chuyện trên trời dưới đất chẳng liên quan gì với nhau, có khi nghe thì rõ ràng rành mạch, trong lòng lại bế tắc chẳng thể hiểu nổi.
“Con người nhìn được gió, nhưng không nhìn được lửa, thấy được trăng, nhưng không thấy được mặt trời”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cuu-sinh-tinh/2460104/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.