Ai khi còn trẻ mà không điên cuồng, Tiêu Luân có phương thức điên cuồng của hắn, Dung An Trúc cũng có. Ngày đó gặp nhau, ba người đầu tiên là ở phòng trà uống trà nói chuyện phiếm, nói mấy chuyện vân đạm phong khinh, kỳ thật là đang âm thầm dè dặt lẫn nhau – dựa vào cái gì mà tôi phải tin tưởng anh, giao mấy năm tiếp theo của tôi cho anh? Cuối cùng là Khang Giai Tuệ nhìn không được, lôi hai người tới quán bar.
Có rượu vào là thành thật nhất – Tiêu Luân mặc dù bình thường không phóng đãng như mấy con cháu thế gia khác, nhưng chuyện bừa bãi từng làm cũng không phải là ít. Còn Dung An Trúc từ nhỏ đã ăn thịt uống rượu trong chùa, sau khi ra xã hội cũng là lăn lộn sống sót trên bàn rượu, cho nên hai bên đều không thua kém, một chai rượu ngoại rất nhanh đã thấy đáy.
Khang Giai Tuệ công thành lui thân, để lại hai nam nhân với ba chai rượu mạnh.
Ngày hôm sau, hai người ở trong căn phòng trọ của Dung An Trúc tỉnh lại. Đầu đau như muốn nổ tung, toàn thân nhức mỏi, dạ dày nóng như lửa đốt. Tiêu Luân không hề để ý đến hình tượng, ngồi thẫn thờ dưới đất, dựa vào sofa, bộ dáng một chút cũng không muốn nhúc nhích. Dung An Trúc tốt xấu gì cũng là chủ nhà, âm thầm thở dài một cái, khởi động cơ thể như vừa bị xe tải lăn qua, đi dọn dẹp một mảnh hỗn độn.
Đêm qua hai người uống đến khi quán bar đóng cửa rồi vẫn còn rất hưng phấn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cuu-sinh-tinh/2460102/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.