Bắc Đường Du hít sâu mấy hơi, sau đó can đảm nói với Sài Thất: "Mở đi!"
Sài Thất không hiểu vì sao Bắc Đường Du phải làm vậy, vừa mở cửa phòng nuôi rắn của Phong Chi Danh vừa nói: "Phu nhân, người sợ thì cứ nói thẳng là sợ, ta cũng sợ mà, có gì phải cố chiều theo cái tính khí trời ơi đất hỡi của quốc sư?"
Bắc Đường Du nhìn hàng trăm cái lồng rắn lớn nhỏ được xếp đầy mặt đất và các ngăn kệ cao, thậm chí giữa đỉnh trần còn có một con rắn thân vàng đốm trắng khổng lồ đang treo tòng teng trong lồng kiếng ló cặp mắt đỏ rực nhìn hắn. Hắn hít vô thở ra liên tục cố bình ổn hơi thở, nhưng không bình ổn nổi nên phải chạy ra ngoài: "Đáng sợ quá! Nhiều rắn thế này sao?"
"Quốc sư cứ cách một thời gian lại mang về, độc vật gì cũng có nhưng rắn là nhiều nhất. Ngài ấy đặc biệt thích bọn chúng vừa dài vừa dẻo, lại sờ ẩm ẩm nói rất đã tay. Thật ra ta cũng không hiểu đạo lý kỳ khôi của ngài ấy. Chỉ biết lúc ta còn nhỏ bị sai đi chăm đám rắn này, có hôm ta còn nằm mơ thấy cảnh bị một lũ rắn đè, sợ đến tè dầm luôn."
Sài Thất chân thật nói ra kinh nghiệm phong phú của bản thân, không ngờ ngược lại chọc cho Bắc Đường Du cười. Khi cười rồi, tâm trạng cũng đặc biệt dễ chịu hơn, bất quá cứ nghĩ đến lũ rắn đông như giòi bọ ngoe nguẩy uốn lượn trong những chiếc lồng kia, hắn cảm thấy lấy hết sự can
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-the-cua-quoc-su/2546486/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.