Bắc Đường Du vẫn luôn thắc mắc, nhưng chỉ là thắc mắc vậy thôi chứ chưa bao giờ hỏi ra miệng. Cho dù mối quan hệ giữa Phong Chi Danh và hai vị vương gia có thân thiết đến đâu, thì bọn họ sao có thể gọi y là hiền huynh làm loạn trật tự tôn ti như thế? Nhưng mà, giờ đây mọi thắc mắc trong lòng hắn đã tìm thấy lời giải đáp. An Dung trưởng công chúa là mẫu thân của Phong Chi Danh, vậy hoàng đế chính là cửu cửu của y, còn y là biểu ca danh chính ngôn thuận của Bạc vương và Túc vương. Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao khi hắn đề nghị gả cho Phong Chi Danh, Tây Định Hầu còn suýt từ chối. Hắn không có ý định trèo cao nhưng thật sự đã lỡ trèo cao mất rồi.
Bắc Đường Du đang thừ người ngồi trên xe ngựa suy nghĩ thì Hoài Cẩn chợt vén màn xe bước vào. Hôm nay Hoài Cẩn đeo thêm râu giả, ăn mặc theo kiểu người Ba Tư để đến Cẩm Sắc Phường bàn chuyện làm ăn. Ở Đại Hành, mỗi châu mỗi huyện đều có nguồn vải cung ứng nhất định, không hề thiếu thốn vải vóc gì. Chỉ có giả dạng làm người ngoại bang mới có thể dễ dàng đặt một lượng vải lớn mà không sợ Bắc Đường Hinh nghi ngờ.
Bắc Đường Du phục hồi tinh thần hỏi: "Mọi chuyện thế nào?"
"Ban đầu Bắc Đường Hinh bán tín bán nghi không muốn nhận mối làm ăn này, ta liền nói sẽ sang tiệm vải Nam thị đặt hàng. Nàng ta hoang mang, bảo ta ngồi chờ một lúc và vào trong bàn bạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-the-cua-quoc-su/2546484/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.