Hai ngày sau, Đại Lý Tự bắt được Tuệ Viên. Lương Đổng Nhân vẫn chưa nắm bắt được đầu đuôi án tình, bắt buộc phải mời Phong Chi Danh đến để thẩm tra nàng ta.
Phong Chi Danh nhìn người nữ tử tú lệ đoan trang đang ngồi trên xe lăn phía sau những thanh chắn sắt của nhà giam, dáng vẻ cực kỳ bình tĩnh không nhiễm chút run sợ nào, thật sự có chút khâm phục khó nói. Y hỏi, Lương Đổng Nhân chỉ đứng bên cạnh nghe:
"Vụ án liên hoàn móc tim xảy ra gần đây trong kinh thành và cả cái chết của Phùng Mão đều do một mình cô nương gây ra. Cô nương không định giải thích gì sao?"
Tuệ Viên cười lớn một trận nói: "Quốc sư, ngài đùa ta sao? Một nữ tử tật nguyền như ta ngay đến con gà còn không giết nổi. Ngài lại gán tận mấy mạng người cho ta, nói ra có ai tin không?"
Lương Đổng Nhân cũng kinh ngạc nói: "Quốc sư, không thể nào đâu. Ngài xem bộ dạng cô ta làm sao giết người? Ta bảo đại phu kiểm tra rồi. Đôi chân cô ta bị bỏng nghiêm trọng động đến xương, căn bản không phải là giả. Cho dù Hoa Đà tái thế cũng khó chữa lành được."
Phong Chi Danh rút Tiết tử ra trước ánh mắt của bọn họ: "Vậy phải bắt đầu nói từ câu chuyện của cây dao găm này. Hai mươi năm trước, quốc sư quá cố Mao Toại Tử đi sứ Tây Vực trở về đã ghi chép một số chuyện lạ của Tây Vực thành cuốn Tây Vực nhàn thư cho thiên hạ đọc vui, không ngờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-the-cua-quoc-su/2546476/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.