Tại Túy Mãn Phường, bà chủ Hàn vừa nhìn thấy Phong Chi Danh đến liền sai người sắp xếp phòng chữ Thiên sang trọng nhất, nhân tiện hỏi về Bắc Đường Du đi bên cạnh: "Vị công tử này nên xưng hô thế nào?"
"Hắn là..." Phong Chi Danh ngập ngừng, không muốn nói ra mấy chữ "phu nhân nhà mình."
Bắc Đường Du đành phải lên tiếng thay: "Ta họ Bắc Đường."
"Bắc Đường công tử thật lạ mặt. Trước nay chưa từng thấy Bắc Đường công tử đến đây."
Bắc Đường Du cười ngại: "Lần đầu đến."
"Bọn ta tự lên lầu được, không cần tiếp đãi." Phong Chi Danh lười nói tiếp nên đuổi khéo bà chủ Hàn đi.
Bà chủ Hàn vẫn một mực khách sáo: "Vậy hai vị gia cứ tự nhiên." Rồi xoay người đi nơi khác mà không theo nữa.
Phong Chi Danh dẫn Bắc Đường Du vào phòng chữ Thiên. Y đã hẹn trước với Tiêu Trường Lân nhưng đến giờ này vẫn chưa thấy người.
Bắc Đường Du quan sát căn phòng có bình phong ngăn cách giữa bàn rượu và đài hát, như vậy phần nhiều chỉ nghe tiếng mà không thấy người, mặc dù trông có vẻ lễ nghĩa đàng hoàng nhưng nếu khách nhân có ý đồ với các cô nương thì một tấm bình phong há có thể ngăn họ lại?
"Quốc sư, ngài thật sự khiến ta lo lắng. Ngài nói diễn kịch không khó nhưng chỉ giới thiệu ta là gì của ngài cũng ngập ngừng cả buổi. May mà lúc nãy không có người quen của ngài ở đây, nếu không ta giành nói như thế sẽ nghĩ phu cương của quốc sư còn đâu?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-the-cua-quoc-su/2546474/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.