Đợi Bắc Đường Du và Sài Thất đi xem xử trảm rồi, Phong Chi Danh mới trở lại luyện dược đường. Đây là căn cứ của y, bị Bắc Đường Du chiếm đóng thì chẳng thể làm được gì. Phong Chi Danh tiến gần bàn mở nắp hộp đựng Tiết tử bên trong, tuy nhiên đầu óc vẫn còn xoay vòng vòng về nụ hôn khi nãy: "Lẽ ra lúc đó phải thả Linh Tê cắn chết hắn."
Nghĩ xong, Phong Chi Danh lại tự sờ lên môi: "Nhưng lạ thay, hắn vậy mà có thể hôn ta được?" rồi lắc đầu lẩm nhẩm: "Không đúng, chắc chỉ nhằm lúc không tái phát bệnh mà thôi."
Phong Chi Danh bình tâm trở lại, đặt tay lên Tiết tử niệm một câu chú bằng tiếng Phạn. Y kiên nhẫn niệm đi niệm lại cho đến khi trông thấy Tiết tử rung mạnh lên và tỏa ra bảy luồng khói đen khác nhau thì thu tay. Bảy luồng khói hỗn loạn va chạm vào nhau, sau đó quấn quýt thành một vẽ ra bốn chữ "Mộ Của Ô Nương."
Bảy luồng khói đại diện cho bảy nạn nhân, mà bốn chữ kia lại đại diện cho nơi cả bảy người bị giết, cũng có thể là nơi hung thủ đang ẩn náu. Phong Chi Danh mang theo nghi hoặc đích thân đến Đại Lý Tự một chuyến. Lương Đổng Nhân đang tiếp khách cũng bỏ dở nửa chừng ra khỏi đại sảnh đón tiếp y, nhân tiện giới thiệu vị khách đứng bên cạnh là học sĩ Mạnh Tông Nguyên của Hàn Lâm Viện được cử đi tu bổ miếu Khổng Tử ở Giang Đông vừa mới trở về kinh thành hôm qua. Phong Chi Danh cảm thấy cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-the-cua-quoc-su/2546459/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.