Phong Chi Danh về phủ khi trời đã tối khuya. Y định đi đến phòng riêng nhưng nhớ lại phòng riêng bây giờ đã có thêm một người khác, nửa đêm đi vào sẽ khiến cả hai khó xử, vì vậy quyết định qua đêm ở luyện dược đường. Vừa sáng ra, Sài Thất lại chạy đến, tự tiện xô cửa vào làm phiền y: "Quốc sư, ta biết ngài miệng cứng mà lòng mềm nhũn như đậu hủ. Tên Trương công đó giờ Ngọ hôm nay sẽ bị trảm thủ giữa chợ. Ngài làm cách nào mà thay đổi bản án nhanh đến vậy?"
Phong Chi Danh đang đắp sách lên mặt ngủ, nghe Sài Thất léo nhéo bên tai câu có câu không, mở sách than phiền: "Ta có cảm giác ngươi là mật thám của Bắc Đường Du cài đến bên cạnh ta. Chuyện ta bảo ngươi làm cũng chẳng thấy ngươi sốt sắng đến vậy."
Sài Thất chột dạ: "Ta nhớ mà. Nhưng nếu ta đi bắt độc vật thì ai đưa phu nhân đến pháp trường đây? Quốc sư dặn ta phải theo sát bảo vệ phu nhân còn gì? Ta chỉ có một cơ thể này nhưng phải phân ra làm nhiều việc như vậy, ngài nói ta nên xử sao đây?"
"Hắn đến nơi máu me đó làm gì?" Phong Chi Danh hỏi.
"Phu nhân nói muốn tận mắt nhìn thấy cảnh xử trảm Trương công."
"Nhìn rồi sẽ thay đổi được gì?"
Sài Thất phản bác: "Không thể nói như vậy được. Nếu ở trong giang hồ thì nợ máu phải trả bằng máu, đích thân ra tay với kẻ thù rồi. Đằng này phu nhân không ra tay được, nhìn máu chảy đầu rơi cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-the-cua-quoc-su/2546457/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.