Lục Tử Mặc được dì của Thẩm Nhược Giai đưa lên phòng dành cho khách.
Khi vào phòng thì Lục Tử Mặc có chút ngơ ngác trước một vài thứ ở đây, anh cởi áo khoác bỏ lên giường rồi đến ghế cạnh cửa sổ ngồi.
Thẩm Nhược Giai đến phòng anh không nói năng gì mà chỉ cầm chiếc áo khoác của Lục Tử Mặc ở trên giường gấp gọn rồi để sang một bên.
Lục Tử Mặc biết cô nên nói " đừng tùy tiện vào phòng người khác như thế, cho dù có là khách chứ "
Thẩm Nhược Giai đi đến chỗ Lục Tử Mặc đang ngồi, cô nhét vào tay anh một thanh socola rồi nhạt nhẽo đáp.
" thử đi, nếu dị ứng với hạnh nhân thì đổi cho anh một thanh khác "
" đây là...?? "
" socola, khi tôi gặp áp lực hay mệt mỏi thứ gì đó thường ăn socola hạnh nhân "
" nó có liên quan gì sao?"
" có chứ..!! khi tôi còn nhỏ, ba tôi thường mua socola hạnh nhân cho tôi khi tôi buồn một chuyện gì đó "
" khi ba tôi mất, ông ấy còn để lại cho tôi hai thanh socola xem như là lời tạm biệt của ông ấy dành cho tôi"
Lục Tử Mặc nghe xong thì cũng mở thanh socola ra và ăn thử.
Vị ngọt và đắng của socola lan khắp miệng Lục Tử Mặc làm anh cảm nhận được một nguồn năng lượng vừa chạy qua cơ thể mình.
Thẩm Nhược Giai đứng quay người nói " tuy bây giờ phòng này tạm thời là của anh nhưng hãy ngăn nấp một chút.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-nu-vuong-dung-quay-nua/2931001/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.