10.
Ta múa lượn đôi tay, một chú thỏ nhỏ kết bằng hỏa quang nhảy vọt ra từ cổ tay ta. Cung nữ Tiểu Liên đứng bên cạnh nhìn thấy thì cười khúc khích đầy thích thú: "Hứa Tài nhân thật lợi hại, chú thỏ này đẹp quá đi mất! Ánh huỳnh quang lấp lánh thế này, nhìn Tài nhân chẳng khác nào thiên tiên hạ giới."
Ta cười mắng nàng ta: "Cái miệng nhỏ của ngươi thật dẻo, ta sao có thể sánh được với thiên tiên?"
"Tài nhân của Trẫm, đương nhiên còn đẹp hơn cả thiên tiên."
Ta kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt thoáng ngẩn ngơ, một tia vui mừng lướt nhanh qua đáy mắt. Ngay sau đó, ta hốt hoảng quỳ sụp xuống: "Thần thiếp kinh động thánh giá, xin Hoàng thượng trách phạt!"
Lý Hữu Nhân đưa tay kéo ta đứng dậy: "Đừng sợ, Trẫm không phạt ngươi. Ngón ảo thuật này của ngươi không tồi, diễn thêm vài trò nữa cho Trẫm xem."
Ta cúi đầu, không lập tức thể hiện ngay: "Hoàng thượng, thần thiếp xuất thân hèn mọn. Đây đều là những trò vặt không đáng kể nơi dân gian, sao có thể lọt vào mắt xanh của Thiên tử, xin Hoàng thượng đừng làm khó thần thiếp!"
Lý Hữu Nhân khẽ cười: "Thời trẻ Trẫm từng lén xuất cung thấy qua một lần, đến nay vẫn khó quên. Hiếm khi thấy nàng biết những trò vui này, cứ coi như diễn cho Trẫm giải khuây, Trẫm miễn tội cho nàng."
Được ân điển, ta bắt đầu buổi biểu diễn đã chuẩn bị từ lâu. Tay trái khẽ vê, nén hương trầm được điểm hỏa, một dải pháo hoa hình bông lúa vàng óng ả hiện ra ngay trước mắt, "Nhờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-mong-cua-hoang-de/5075921/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.