Hoàng hậu và Lê Quý phi vốn như nước với lửa, xưa nay hiếm khi qua lại.
"Nghe nói Cảnh Dương Cung của Lê muội muội lại có thêm một vị Tài nhân muội muội, ta đặc biệt tới để chúc mừng."
Sắc mặt Lê Quý phi lạnh đến đáng sợ. Hoàng hậu đích thân đến cửa để giễu cợt, nàng ta sao có thể vui lòng? Nhưng đối phương là Hoàng hậu, vĩnh viễn đè đầu cưỡi cổ Quý phi một bậc.
Hoàng hậu rủ mắt nhìn về phía ta: "Ngươi chính là Hứa Tài nhân vừa được Hoàng thượng sắc phong?"
Ta cúi đầu đáp lễ: "Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, thần thiếp là Hứa Thu Điệp."
Hoàng hậu khẽ mỉm cười: "Tốt, trông rất ngoan ngoãn. Chẳng trách Hoàng thượng lại yêu thích, phá lệ phong ngươi làm Tài nhân. Sau này rảnh rỗi cứ đến Phượng Tê Cung ngồi chơi với ta." Lời này là nói với ta, nhưng thực chất là để răn đe Lê Quý phi. Hai người bọn họ vốn bất hòa, nếu lúc này Lê Quý phi đ.á.n.h c.h.ế.t ta, chắc chắn sẽ bị Hoàng hậu nắm thóp.
Sự kiêu ngạo của Lê Quý phi chỉ là trong việc tranh sủng, còn đại sự thì nàng ta không hề hồ đồ.
Sau khi Hoàng hậu rời đi, Lê Quý phi lạnh mặt đá văng ta sang một bên: "Đừng tưởng có Hoàng hậu bảo lãnh thì ta không dám đụng tới ngươi!" Nàng ta cười lạnh lẽo: "Tiện tì, đã muốn ở lại Cảnh Dương Cung này, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng c.h.ế.t."
8.
Đúng như lời Lê Quý phi đã nói, những ngày ta sống ở Cảnh Dương Cung thực sự còn khổ sở hơn cả cái c.h.ế.t.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-mong-cua-hoang-de/5075920/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.