"Bảo Bảo, có phải cậu sắp trở về rồi hay không?" Lý Y Nặc nhìn Nam Canh Thần, nhỏ giọng hỏi.
Nam Canh Thần thấy không ai để ý, lén nhìn xuống cánh tay của mình, còn nửa giờ nữa: "Ừ, sắp rồi."
"Trở về phải nhớ nghỉ ngơi cho tốt. Mấy ngày vừa rồi, cậu cũng ngủ không được ngon. Trở về Thế Giới Bên Ngoài sẽ thoải mái hơn rất nhiều." Lý Y Nặc cẩn thận nhắc nhở: "Chúng ta không biết còn phải ở lại đây bao lâu. Sau khi trở lại đây, nhớ kỹ để nước tiểu sạch sẽ chút, chúng ta không có túi zippo để sử dụng. . ."
Nam Canh Thần bó tay, việc nhỏ như vậy cũng phải nhắc nhở, cũng may không có ai nghe thấy.
Từ lúc Khánh Hoài khởi động quy tắc, đội săn thú, hai người gia tộc Thần Đại, đám binh sĩ còn lại của tổ 7, mọi người đều tập trung ở tại chỗ không dám di chuyển.
Bọn họ nhóm một đống lửa, tất cả quây quần xung quanh đống lửa. Ai cũng không dám tự mình đi lại trong đêm tối, bởi vì sợ màn đêm trong vùng đất cấm kỵ nuốt chửng.
Hiện tại, mọi người vẫn còn sợ hãi vì những chuyện kỳ quái kia xảy ra, khiến ai nấy đều im lặng không nói gì.
Nhưng vào lúc này, từ phía bắc truyền tới tiếng bước chân dày đặc, hỗn loạn và mạnh mẽ.
Đám người ngơ ngác nhìn nhau. Bỗng nhiên có ánh đèn pin chiếu tới.
Ánh sáng đèn pin quá mạnh, đến mức mọi người tự nhiên đưa tay lên che mắt của mình.
Trong thời gian ở trong vùng đất cấm kỵ này, thần kinh đội săn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-mong-cua-dem/924138/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.