Lâm Bích Tiên nắm tay Thượng Quan Lăng một chút rồi đi ra ngoài, mãi cho đến lúc ăn cơm trưa mới xuất hiện.
Trên trán của nàng đầy mồ hôi trong suốt, nàng giơ một bó hoa sơn trà, đi tới trước mặt Từ Tử Kỳ, đưa cho hắn: “Trong thành không có bán hoa, ta ra khỏi thành hái.”
Từ Tử Kì là nam nhân, lần đầu tiên lại được tặng hoa, chân tay luống cuống không biết nên nhận hay không thì tốt: “Nàng…nàng cho ta?”
Lâm Bích Tiên cố chấp đưa: “Đi qua hai tòa thành nữa sẽ tới nhà huynh, đó là mục tiêu của trò chơi này. Không còn bao nhiêu thời gian. Chúng ta phải nắm bắt. Tử Kì, nam nữ nhân vật chính phải cùng một chỗ. Ta hy vọng huynh có giác ngộ này.”
Liễu Diệc Thụ mở to hai mắt nhìn. Cứng rắn như vậy? Ô, hắn cũng muốn có hoa.
Thượng Quan Lăng bình tĩnh cúi đầu uống nước. Tiên Nhi thật suất!
Từ Tử Kì dưới ánh mắt bức bách cường đại của Lâm Bích Tiên, không tự giác tiếp nhận hoa, lại không tự giác nói khẽ: “Thực xin lỗi, ta……”
“Không có gì là có lỗi. Tử Kì, ta sẽ đối với huynh thật tốt.” Lâm Bích Tiên mỉm cười, ngắt lời hắn, nhấc vạt áo ngồi xuống. Thượng Quan Lăng lúc này mới chú ý thấy nàng ta thay đổi một thân nam trang, ánh mắt khẽ động, chẳng lẽ đây mới là tính cách chân thật của nàng ta? Nữ nhân suất khí, có loại cảm giác mạnh mẽ.
Khi ăn cơm, Lâm Bích Tiên săn sóc gắp rau cho Từ Tử Kì, khiến hắn ngượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-doc-nu-xung/2435820/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.