Vết thương của Chu Võ hồi phục tương đối nhanh, dù sao ông cũng là một chủ nhiệm khoa có tiếng trong viện, bệnh viện cũng sử dụng những bác sĩ giỏi nhất và thiết bị tiên tiến nhất để điều trị cho ông.
Hứa Đình không yên tâm với việc mời hộ lý nên mỗi ngày đều chạy qua chạy lại giữa bệnh viện và nhà.
Nửa tháng sau, tình trạng sức khỏe của Chu Võ đã ổn định lại, cơ bản có thể xuất viện.
Chu Võ nhìn Hứa Đình đang gọt táo bên giường. Nửa tháng nay, ông đã sớm nhận ra trong lòng bà có tâm sự.
"Bà có chuyện muốn nói đúng không?"
Động tác trên tay bà khựng lại, bà im lặng hồi lâu mới đáp: "Chu Võ, chúng ta lớn tuổi rồi, sức khỏe cũng không còn như xưa nữa, có một số chuyện, đừng chấp nhất nữa."
Chu Võ hơi mất hứng: "Hai ta đâu già như vậy, bà đang nói gì vậy chứ. Được rồi, lần này xảy ra chuyện là lỗi của tôi."
Hứa Đình hít sâu một hơi, chậm rãi nói tiếp: "Không phải mỗi lần này... Hay là, ông để Chu Mạt quay về chỗ làm cũ đi... về nhà trẻ kia đi..."
Lời này như kìm nén trong lòng bà từ rất lâu, nói xong hai má bà cũng nóng bừng.
Chu Võ giật mình: "Bà nói cái gì?! Bà nghĩ gì vậy?"
"Ông có cảm thấy, ông có hài lòng về tình hình hiện giờ không? Mọi thứ giống như mong muốn của ông sao?"
"Cái gì?"
"Ngày trước ông ép Chu Mạt lựa chọn. Hiện giờ nó công tác ở bệnh viện, cũng về nhà ở, mọi chuyện đều theo ý chúng ta. Ông cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-vi-nha-toi-hom-nay-co-chut-la/750683/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.