Việc báo danh đi học được thực hiện hơi gấp gáp.
Bùi Nhược Mộc nằm trên giường suy nghĩ mà muốn rầu, ít nhất là chương trình cơ bản của Omega vẫn rất là hoàn thiện, hắn rất không muốn Hề Hòa cứ mơ mơ hồ hồ mà lớn lên, như vậy rất không tốt cho tương lai của đứa nhỏ.
—---------(đọc tại Watt @salad-days-06)-----------------
Gấp rút, gấp rút, rốt cuộc hắn cũng đã hoàn thành công việc, hai nhóm người sắp bị Bùi Nhược Mộc giày vò đến hết hơi, lão tổng bên công ty kia rốt cuộc cũng tin là omega trong nhà Bùi Nhược Mộc thực sự bị bệnh, chứ không còn lý do nào để 1 alpha có thể liều mạng làm việc như vậy được.
Bùi Nhược Mộc ngồi trên máy bay quay về nhà, cũng thở nhẹ một hơi, mấy nay hắn cũng bị lo lắng cho Hề Hòa rồi thêm lạ giường nên hắn cũng không nghỉ ngơi tốt lắm, giờ cũng có chút mệt.
Đến nhà, chìa khóa vừa tra vào ổ, Bùi Nhược Mộc còn chưa kịp mở cửa thì cánh cửa đã bị mở ra từ bên trong, hề Hòa nhảy ào ra một cái, cả người liền treo trên người hắn, hắn phải dùng tay đỡ lấy mông cậu mới miễn cưỡng ổn định thân hình cho cậu, lại còn phải dùng chân đẩy đẩy con chó vào, nhất thời làm đội hình có hơi rối.
Dì Trần ra thấy cũng tủm tỉm cười - "Về rồi thì tốt, đứa nhỏ này sáng sớm liền nhắc. Mấy ngày nay cũng mệt chết dì, (đọc tại Watt @salad-days-06) ăn cũng ăn không ngon, ngủ cũng không chịu ngủ, cứ ủ rũ suốt ngày..."
Hề Hòa nhoài người ra từ bả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-tong-tai-gap-go-cun-con/311916/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.