"Tổng giám đốc Lục, là em —— "
Hà Tịch Dương đứng trước cửa phòng Kiều Việt, mừng rỡ kéo khẩu trang xuống, ôm chặt lấy cánh tay của Lục Tranh.
Thật ra phòng của Kiều Việt là "2016", nhưng Hà Tịch Dương nhìn nhầm thành "2019". Kết quả đánh bậy đánh bạ cũng tìm được Lục Tranh.
Lục Tranh gỡ tay Hà Tịch Dương ra, lạnh giọng quát lên: "Cậu tới đây làm gì?"
Hà Tịch Dương bị dọa đến sợ, ngơ ngác đáp: "Em đến đây để tìm ngài á. Anh Quý nói là ngài đang đợi em."
"Ai vậy?" Kiều Việt nghe được động tĩnh ở cửa, ngồi dậy, "Hà Tịch Dương?"
"Không có chuyện gì đâu. Em cứ nằm xuống đi." Lục Tranh đau đầu, một bên dặn dò Kiều Việt, một bên quay sang Hà Tịch Dương, "Cậu về trước đi. Tôi đang rất bận. Có việc gì thì để sau này hẵng nói."
Hà Tịch Dương thấy Kiều Việt đang nằm trên giường, lại liếc nhìn quần áo của Lục Tranh. Hai mắt dần dần trợn to, giống như hiểu ra điều gì, tặc lưỡi một cái: "Được rồi, em đi liền đây. Xin lỗi vì đã làm phiền ạ. Tạm biệt Tổng giám đốc Lục! Tạm biệt đạo diễn Kiều!"
Sau đó cậu ta hoảng loạn đẩy cửa đi khỏi đó, thiếu chút nữa đụng vào người phục vụ đang đẩy thức ăn tới.
"Đưa cho tôi, cảm ơn." Lục Tranh cầm lấy đĩa đồ ăn, trầm ngâm nhìn bóng lưng Hà Tịch Dương, sau đó khóa trái cửa.
Kiều Việt đã trở lại trạng thái bình thường, hai tay vòng qua đầu gối, lẳng lặng tựa ở đầu giường. Đầu tiên Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-hoang-duong/3720525/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.