Lão bát nói rằng lão tam quen nhiều người trong giới nghệ sĩ nên tiểu Điềm cùng lão tứ quyết định đi gặp đương sự Điền Quân.
Nhắc tào tháo, tào tháo tới thăm… Tiểu Điềm nhìn lịch, là ngày mà cha nhỏ của A Ngạo bị bức điên… Cũng là ngày lịch sử, Điền Quân tự sát.
Lúc mở cửa tiễn lão tứ lão bát sau khi hò hẹn, cả ba người bị giật mình khi trước cửa nhà A Ngạo có một người đang quỳ ở đấy, tóc tai rũ rượi nhìn vô cùng đáng thương!
“Có chút quen mắt”, lão bát bị tồ mà lầm bầm.
“Là Điền Quân…”, lão tứ gật đầu.
Khi tiểu Điềm chẳng hiểu mô tê gì thì thấy cô hàng xóm ngoắc ngoắc tay tỏ ý muốn mời ba người họ qua bên phòng cô.
Hai đứa nhỏ song sinh gặp tiểu Điềm thì vui vẻ đòi cưỡi ngựa. Lão bát làm ngựa, còn Điềm và lão tứ ngồi nghe cô hàng xóm than thở về Điền Quân.
“Cứ đến hôm nay là đứa nhỏ lại xuất hiện”, rót trà vào tách cho tiểu Điềm và lão tứ, cô hàng xóm nhẹ thở dài, “lúc A Ngạo mới chuyển tới đây thì cậu bé ấy cũng tìm đến, ban đầu là ngày nào cũng chờ A Ngạo, rồi mỗi tuần một lần, mỗi tháng một lần. A Ngạo dùng mọi cách, chúng tôi cũng giúp A Ngạo đuổi cậu ấy đi nhưng chỉ khiến cậu ấy một năm một lần chứ chẳng thể đuổi đi hoàn toàn…”.
“Cô ơi, cậu ấy là gì của A Ngạo?”, lão tứ lễ phép hỏi.
“Aizz, nghe nói là tình cũ hay gì đó, A Ngạo thuyết phục chúng tôi giúp đuổi cậu ấy đi vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-he-liet-dinh/750803/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.