-v- viết chương này xong tự vẽ lên trán hai chữ mẹ kế.
[Những khi bản thân chuẩn bị làm chuyện xấu, ông trời sẽ ngăn cản bạn lại]
Tiểu Điềm được giao nhiệm vụ đi mua bia sau giờ làm nên cậu cực kì hào hứng.
“Tiểu Điềm? Có chuyện gì vui vậy?”, Kha Ly đưa cậu một ly sữa ấm, khó hiểu hỏi.
“Ân, tối nay tôi sẽ tỏ tình với Alpha nha”, cậu cười vui vẻ, uống từng hớp sữa mà tinh thần phấn chấn hẳn lên.
“Chúc may mắn nhé!”, Khả Ly cụng ly cà phê của mình với ly sữa của tiểu Điềm, cùng cậu cười tịt cả mắt mất cả mặt trời.
Tìm đến Mini store, cậu lựa loại bia mạnh và ngon nhất, bất chấp tiêu phí hẳn nửa tháng tiền lương, phấn chấn đi xe buýt về lại chung cư.
“Để gọi A Ngạo nhắc mua đồ nhắm, mong là anh ấy không quên béng mất”
Điện thoại khoá máy, tiểu Điềm thoáng cau mày, vác thùng bia nặng vào thang máy, cậu vẫn kiên trì gọi cho A Ngạo.
Cửa phòng A Ngạo khép hờ.
Cất thùng bia đi, tiểu Điềm theo thói quen mà đẩy cửa phòng A Ngạo vào. Có tiếng nói chuyện trong phòng khách, tiểu Điềm suýt vấp phải đôi giày màu xanh, “lão nhị” là hai từ vụt qua trong trí nhớ của cậu.
Tại sao lão nhị đến đây? Lại ở với A Ngạo, họ quen nhau sao?
Lén lút núp sau bức tường, tiểu Điềm vểnh tai nghe ngóng. Thật không may, nghe phải điều không nên nghe.
“A Ngạo, tôi đã dặn cậu trông chừng tiểu Điềm cơ mà? Sao lại thuận theo mua đồ nhắm cho thằng bé cơ chứ?”, lão nhị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-he-liet-dinh/750800/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.