Ngày ấy là Valentine. Phòng A Ngạo chất đầy chocolate, tới mức mèo nhỏ rời ban công lại trở về sẽ ngậm theo một hộp hay một thỏi chocolate.
Vào ngày này tiểu Điềm thích làm chocolate tặng anh em mình nhưng sau đó nhận ra không ở gần để tặng, thế là tiểu Điềm quyết định mang qua cho A Ngạo thưởng thức.
“Chúng ta chỉ là bạn”, A Ngạo đã thốt như vậy khi thấy hộp chocolate nhỏ trong tay cậu.
“Không phải tỏ tình với anh đâu đồ ngốc! vì chẳng có ai tặng nên mới tặng anh!”, tiểu Điềm xù lông, ném hộp quà nhỏ vào người A Ngạo rồi về phòng mình.
[…]
Lúc đó chưa kịp nói lời nào, A Ngạo đã thẳng thắn phán mối quan hệ của cả hai nên từ đó về sau, tiểu Điềm nhìn A Ngạo bằng ánh mắt của “friendzone”, cho tới hôm nay. Ngồi trên ghế và uống sữa ấm, cậu bình thản suy ngẫm việc chờ đến tháng sau khi kỳ phát tình lại đến, lợi dụng điều đó mà câu dẫn rồi lên giường rồ… Tiểu Điềm thừ người vài giây, hình như kịch bản này giống của lão tam ngày trước? Giống kịch bản lão bát viết thành tiểu thuyết…
“Không được không được! quá hèn rồi! mình phải tự dùng chính khả năng của mình để mang A Ngạo về bên cạnh! Mình là Omega cơ mà! sao có thể thua Beta được!”
Xốc lại tinh thần, tiểu Điềm tự làm hành động quyết tâm.
Sáng hôm sau, A Ngạo theo thói quen gọi tiểu Điềm đi làm, vừa vươn tay gõ cửa thì cửa tự bật mở, tiểu Điềm cười toe toét hướng A Ngạo mà hô “Chào buổi sáng!”. Cùng tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-he-liet-dinh/750799/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.