Đồng hồ gõ đến nửa đêm. Tiểu Điềm trở mình phát sốt, cả cơ thể nóng rần lên, ngứa ngáy, khát cầu. Phân thân nho nhỏ đã cương lên tự bao giờ, tiểu huyệt không thua kém ẩm ướt và co rút từng hồi cầu ai đó đến lấp đầu. Ánh cậu mắt mê man đầy hơi nước, khuôn mặt đỏ bừng, môi khẽ hé để hít thở không khí. Mùi hương nồng đậm đến mức mèo con ở phòng ngoài kêu ngao ngao chạy trốn.
Đường trốn của mèo con là ổ chó hàng xóm, ổ chó của A Ngạo. Cún nhỏ rên ư ử vì ổ bị lấn chiếm nhưng mèo nhỏ ngoan ngoãn cọ cọ vào lòng cún nhỏ, làm cún ta mềm lòng bỏ qua… 囧
Tiếng mèo kêu khiến A Ngạo thức khuya làm việc chú ý. Anh vừa đặt chân ra ban công thì mùi thương ngọt ngào thoang thoảng ập đến. Tinh thần của A Ngạo về đêm khá mạnh nên không bị mất kiểm soát như ban nãy.
Nhạy bén phát giác, mùi hương ngày càng nồng, hàng xóm bên kia là Omega cũng bị ảnh hưởng mà lục đục ra nhìn xem nhà nào phát tình dã man thế.
“Tiểu Điềm!” Cất giọng gọi cậu.
“Tiểu Điềm, không sao chứ?!”, lại vọng sang ban công bên kia.
A Ngạo không phải Omega nhưng trong nhà anh có hai Omega nên những chuyện xảy ra trong giai đoạn phát tình anh dễ nhận biết, chẳng hạn như hiện tại, có lẽ vừa phát sốt hoặc cảm mạo vừa phát tình mới khiến mùi hương nồng như thế.
Đừng mong người mê man nghe hiểu tình hình chung quanh.
Ban công không cách xa nhau, còn có gờ tường màu hường bắt sang.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-he-liet-dinh/750797/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.